Khi chính trị trong nước quyết định chính sách đối ngoại
Các cam kết quốc tế ngày càng bị ràng buộc bởi chu kỳ bầu cử và áp lực dư luận — điều khiến đối tác nước ngoài khó dự đoán hành vi của một quốc gia.
Các cam kết quốc tế ngày càng bị ràng buộc bởi chu kỳ bầu cử và áp lực dư luận — điều khiến đối tác nước ngoài khó dự đoán hành vi của một quốc gia.
Học thuyết răn đe vận hành thế nào khi các hành động gây áp lực diễn ra dưới ngưỡng xung đột vũ trang?
Kiểm soát xuất khẩu, sàng lọc đầu tư và dịch chuyển sản xuất đang biến thương mại thành mặt trận cạnh tranh chiến lược.
Phán quyết quốc tế không tự thi hành. Vậy điều gì khiến một số phán quyết vẫn tạo ra hệ quả thật, còn số khác thì không?
Công nghệ mới thường được cho là sẽ đảo lộn trật tự. Lịch sử cho thấy điều quyết định không phải ai phát minh ra trước, mà ai tích hợp được vào bộ máy sẵn có.
Ba mươi năm hội nghị đã tạo ra khuôn khổ nhưng không tạo ra đủ hành động. Vấn đề nằm ở cấu trúc của chính cơ chế đồng thuận.
Trường phái lý thuyết có ảnh hưởng nhất trong quan hệ quốc tế dự đoán tốt một số thứ và dự đoán sai một số thứ khác. Biết nó sai ở đâu quan trọng không kém biết nó đúng ở đâu.
Một chính phủ mới có thể giữ nguyên hiệp ước nhưng thay đổi hoàn toàn nhịp độ thực thi.
Khi cử tri trong nước chia rẽ, khả năng cam kết dài hạn với đồng minh bên ngoài suy giảm theo.
Quan hệ giữa bên bảo trợ và lực lượng uỷ nhiệm hiếm khi là quan hệ chỉ huy. Khoảng cách đó tạo ra rủi ro leo thang ngoài ý muốn.
Điều thay đổi không phải lập trường của hai bên mà là chi phí của việc tiếp tục — và đó thường là thứ quyết định thời điểm đàm phán thành công.