Bình luận Quốc tế Phân tích thời sự và quan hệ quốc tế
Đăng ký
Mới nhấtKhi chính trị trong nước quyết định chính sách đối ngoại Xem tất cả →

Chủ nghĩa dân túy và sự bào mòn đồng thuận đối ngoại ở châu Âu

Khi cử tri trong nước chia rẽ, khả năng cam kết dài hạn với đồng minh bên ngoài suy giảm theo.

8.097Châu Âu

Đồng thuận đối ngoại ở châu Âu trong nhiều thập niên dựa trên một điều kiện ít khi được nói ra: chính sách đối ngoại không phải chủ đề tranh cử. Các đảng lớn khác nhau về thuế và phúc lợi, nhưng đồng ý với nhau về khuôn khổ đối ngoại cơ bản.

Điều kiện đó đang mất dần.

Đối ngoại trở thành chủ đề tranh cử

Khi chi phí của một chính sách đối ngoại trở nên rõ ràng với cử tri — giá năng lượng, dòng người tị nạn, ngân sách viện trợ — nó không còn là chuyện của giới chuyên môn nữa.

Đây không hẳn là điều xấu. Việc cử tri quan tâm tới đối ngoại có tính chính danh dân chủ. Vấn đề nằm ở hệ quả với khả năng cam kết.

Cam kết cần thời gian dài hơn nhiệm kỳ

Hỗ trợ tái thiết một nước, xây dựng năng lực phòng thủ chung, chuyển đổi nguồn cung năng lượng — những việc này tính bằng thập niên.

Một chính sách cần mười năm để có kết quả nhưng phải bảo vệ trước cử tri sau mỗi bốn năm là một chính sách dễ tổn thương.

Điều này dẫn tới đâu

Có hai khả năng. Một là các nước tìm cách khoá cam kết vào những cơ chế khó đảo ngược — hiệp ước cần đa số lớn để rút, quỹ nhiều năm được phê chuẩn một lần. Hai là chấp nhận rằng cam kết dài hạn không còn khả thi, và thiết kế chính sách theo hướng linh hoạt hơn.

Hiện tại các nước đang thử cả hai, và chưa rõ hướng nào sẽ chiếm ưu thế.

Nguồn tham khảo

  1. European Council on Foreign Relations — https://ecfr.eu/
  2. Politico Europe — https://www.politico.eu/
  3. Carnegie Europe — https://carnegieeurope.eu/

Bài viết trên đây là bản tổng hợp và phân tích do ban biên tập thực hiện, không phải bản dịch của các bài gốc. Bản quyền các bài gốc thuộc về tác giả và cơ quan báo chí tương ứng.

Bài liên quan